/Nghị luận văn học / Lớp 11 / Cảm nhận đoạn thơ: “Tôi muốn tắt nắng đi… cặp môi gần” trong “Vội vàng” – Xuân Diệu
mon Chín 17, 2019 usogorsk.com
*

Đề bài: Cảm nhận đoạn thơ sau:

Tôi muốn tắt nắng đi

 Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho mùi hương đừng bay đi

Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này phía trên hoa của đồng nội xanh rì

Này trên đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này trên đây khúc tình si

Và này trên đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cưa

Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần!

*

Bài làm:

Nhà thơ vậy Lữ sẽ từng có nhận xét khá tinh tế và sắc sảo về Xuân Diệu: “Xuân Diệu là 1 trong những người của đời, một tín đồ ở giữa loài người. Lầu thơ của ông gây ra trên đất của một tờ lòng trần gian”. Có thể nói, Xuân Diệu đã mang đến mang lại thơ ca Việt phái mạnh một “bộ y phục tối tân”, táo bạo, một “cảm hứng dạt dào không từng có ở chốn nước non lặng lẽ này”. Cứ mỗi độ xuân về, trái tim non của những thế hệ trẻ lại rung lên với cảm xúc yêu đời tha thiết, mãnh liệt trước lời ru yêu đời mà thấm thía của Xuân Diệu. Một trong hững lời ru yêu thương đời thấm thía ấy được gửi gắm qua tác phẩm “Vội vàng” – một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ độc đáo của Xuân Diệu. Cả bài thơ là niềm yêu đời mãnh liệt, lòng tê mê sống đến bồng bột, cuồng nhiệt. Đến với 13 câu đầu vào “Vội vàng”, chúng ta sẽ thấy rõ được ước muốn táo bạo, kì lạ của thi sĩ và bức tranh xuân – vẻ đẹp thiên đường trên mặt đất.

Bạn đang xem: Tôi muốn tắt nắng đi

Rút ra từ tập “Thơ thơ”, Vội vàng là thi phẩm kết tinh vẻ đẹp hồn thơ Xuân Diệu trước cách mạng tháng 8. Mở đầu bài thơ là khổ thơ ngũ ngôn thể hiện ước muốn cháy bỏng của thi sĩ:

Tôi muốn tắt nắng đi

cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

cho hương đừng bay đi

Câu thơ ngắn, nhịp thơ nhanh liên tiếp các điệp từ, điệp ngữ, điệp cấu trúc, khổ thơ như khúc ca sôi nổi, si về những ước muốn khát khao cất lên từ trái tim của thi sĩ. Muốn tắt nắng, muốn buộc gió để màu đừng nhạt, hương đừng phai, nghĩa là Xuân Diệu muốn níu giữ mãi hương thơm sắc thắm, muốn bất tử hóa vẻ đẹp mùa xuân chỗ trần thế. Nghĩa là Xuân Diệu muốn mãi mãi một mùa xuân tuyệt vời. Si muốn, khát vọng của thi sĩ thật vô cùng lãng mạn. Phải là một hồn thơ yêu thương đời ham mê sống mãnh liệt đến vô bờ mới có nhugnữ yêu thích muốn bồng bột, táo bạo ấy.

Là một nhà thơ của niềm khát khao giao cảm với đời, yêu thích cuộc đời bằng một niềm yêu thương đời mãnh liệt, bằng cặp mắt xanh non biếc rờn, ngơ ngác và đầy vui sướng, Xuân Diệu đã phát hiện ra bao vẻ đẹp đáng yêu, đáng say đắm của thiên nhiên và cuộc sống con người nơi trần thế mà đẹp nhất, vui nhất, lộng lẫy nhất chính là mùa xuân và tuổi trẻ:

Của ong bướm này trên đây tuần tháng mật

Này trên đây hoa của đồng nội xanh rì

Này trên đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này trên đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cưa

Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần!

Từ những câu thơ ngũ ngôn ngắn gọn, khúc thơ bất ngờ chuyển quý phái những câu thơ tám chữ liền mạch với hàng loạt biện pháp nghệ thuật đặc sắc: điệp từ, điệp ngữ, lặp cấu trúc, liệt kê, so sánh. Âm điệu thơ sôi nổi, háo hức cuồn cuộn như dòng thác dâng trào. Phép liệt kê và điệp ngữ “này đây” lặp lại liên tiếp những năm câu thơ vừa gợi cái từng bừng rạo rực của thiên nhiêm vừa diễn tả niềm hân hoan, vui sướng tột độ của thi sĩ. Điệu thơ như tiếng rao vu, ngỡ ngàng sung sướng. Có cái gì như vội vàng quấn quýt, có cái gì như đắm đuối mê say. Nhà thơ như muốn nói vào cử chỉ vội vàng, trong nhịp điệu dồn dập rằng: Mọi vẻ đẹp tuyệt vời kì diệu của mùa xuân và sự sống là của chúng ta đã trong vòng tay ta, lại côn chần chừ gì nữa mà ko mau tận hưởng.


 

Với nhiều người, mùa xuân là mùa tuyệt diệu nhất trong năm. Bởi thế có cả một dòng xuân bất tận và quyến rũ trong thơ ca. Có thể kể ra trên đây “Cảnh ngày xuân” trong Truyện Kiều (Nguyễn Du), Mùa xuân chín (Hàn Mặc Tử), Mưa xuân (Nguyễn Bính), Mùa xuân nho nhỏ (Thanh Hải) dẫu vậy hiếm có mùa nào lộng lẫy sắc hương thơm và rạo rực xuân tình như mảnh vườn xuân trong “Vội vàng” của Xuân Diệu. Và cũng hiếm có thi sĩ nào say mê, đắm đuối vẻ đẹp mùa xuân như Xuân Diệu. Mùa xuân hiện ra với những thảm cỏ thảm có biếc rời mơn mởn, lá non cành tơ phơ phất, hoa nõn nà khoe sắc dâng hương, trao mật ngọt ong bướn đắm say, ái ân tình tự giữa tuần tháng mật, yến anh quấn quýt cùng mọi người trong nhà cùng cất lên khúc tình say đắm. Và mỗi sớm ban mai của mùa xuân mới thật lộng lẫy quyến rũ:

 Và này trên đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa

Trong trí óc non nớt ngây thơ của trẻ con, bình minh là lúc ông mặt trời thức dậy vé màn mây bước ra nhoẻn miệng cười thật tươi. Con trong hình dung của Xuân Diệu – nhà thơ lãng mạn mới nhất vào các nhà thơ mới, bình minh là lúc nữ thần mặt trời choàng tỉnh dậy sau giấc mộng êm đềm chớp chớp hàng mi. Muôn ngàn tia sáng xinh sắn huyền ảo từ song mắt ấy buông tỏa xuống trần gian tưới nhựa sống dào dạt đến muôn loài, trao niềm vui, gõ cửa mỗi nhà. Thế mới hiểu phần lớn khao khát của Xuân Diệu là đúng:

“Không ước ao đi mãi mãi sống vườn trần

Chân hóa rễ để hút mùa bên dưới đất”

Hoăc̣ tất cả khi ông khao khát mang lại cháy bỏng:

“Tôi kẻ chuyển răng bấu măṭ trời

Kẻ đựng trái tim trìu huyết đất

nhì tay chín móng bám vào đời”

Với Xuân Diệu, mỗi ngày sống là một ngày vui, mỗi mùa xuân là một mùa vui bất tận. Ko phải trên đây là lần đầu tiên và duy nhất, vẻ đẹp của ánh sáng hiện ra lộng lẫy và kiêu ngạo như vậy. Trong “Trường ca” và “Rạo rực”, Xuân Diệu cũng lấy vẻ đẹp của người thiếu nữ để ví von, so sánh như thế:

mi của ánh sáng thật dài, tia của ánh sáng thật đẹp

(Trường ca)

Mặt trời vừa mới cưới trời xanh

Duyên đẹp bây giờ đã tốt lành

Son sẻ trời như mười sáu tuổi

Má hồng phơn phớt mắt long lanh

(Rạo rực)

Cách cảm nhận vẻ đẹp của ánh mặt trời mùa xuân thật lạ, thật gợi cảm mà lại lại nhất phải kể đến hình ảnh ”Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần”. Có thể nói thơ Việt không bao giờ có cách cảm nhận mới lạ như thế này. Thường thấy tháng Giêng đẹp, ngày xuân vui chứ không bao giờ thấy ai cảm nhận là ngon như Xuân Diệu. Vẻ đẹp của tháng Giêng được thi sĩ cảm nhận ko chỉ bằng thị giác, thính giác mà còn bằng cả vị giác, xúc giác và bằng cả vai trung phong hồn yêu đời, khát sống đến bồng bột, cuồng nhiệt. Ta thấy ở trên đây có dấu vết của phép tương giao vào thơ tượng trưng Pháp. Đó là màu sắc rất Tây của thơ Xuân Diệu. Chưa hết, thi sĩ còn so sánh độc và lạ gợi nhiều thú vị liên tưởng mang lại ngừoi đọc. Tháng Giêng ngọt ngào mê đắm như nụ hôn tình ái.

Như một thước phim sống động, khúc thơ làm hiện ra trước mắt người đọc một bức tranh xuân vô cùng độc đáo và lộng lẫy: rộn rã những âm thanh tình tứ, rực rỡ ánh sáng tinh khôi, nồng nàn mùi thơm sắc thắm và ngọt ngào men say ái tình. Mùa xuân có khác nào một thiên đường trên mặt đất, rạo rực sức sống, một mảnh vườn tình ái mà vạn vật đang đua nhau khoe sắc dưng hương, đắm đuối xuân tình. Như vậy, đọc những câu thơ mở đầu của “Vội vàng”, ta thấy được phần nào cái yêu thương đời đến cuồng nhiệt, cái khát sống đến bồng bột, mãnh liệt của Xuân Diệu. Quả ko sai khi nói ông là nhà thơ lãng mạn mới nhất vào các nhà thơ mới.

Xem thêm: Thay Đổi Theo Thời Gian Tiếng Anh Là Gì, Troi Theo Thoi Gian


Trả lời Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Những trường cần được khắc ghi *

Bình luận

Tên *

Email *

Trang website

Lưu tên của tôi, email, và website trong trình chú ý này mang đến lần comment kế tiếp của tôi.