- Nhấn mạnh cảm hứng chân thật, sảng khoái, yêu thích thú, vui sướng: "Thật hồn! thiệt phách! thiệt thân thể!/ thật được lên tiên – sướng kỳ lạ lùng".

Bạn đang xem: Soạn bài hầu trời ngắn nhất

- Nhà thơ cũng không xác minh được là mơ tuyệt là thật: "chẳng biết tất cả hay không".

- Nghệ thuật: điệp tự “thật” (4 lần), lời thơ dẫn dắt từ bỏ nhiên, giàu cảm xúc.

=> bí quyết vào đề của bài bác thơ gợi color nửa hỏng nửa thực về mẩu chuyện tác giả sắp kể khiến cho người phát âm cảm thấy tò mò và bị lôi cuốn.


Câu 2


Video hướng dẫn giải


Câu 2 (trang 17 SGK Ngữ Văn 11 tập 2)

Câu chuyện đọc thơ đến Trời với chư tiên:

* tác giả kể lại chuyện mình hiểu thơ mang lại Trời và chư tiên nghe:

- Thái độ và vai trung phong trạng của thi sĩ:

+ Thi sĩ hiểu thơ một cách cao hứng, say sưa, nhiệt độ tình: "Đọc hết văn vần…/…/Văn lâu năm hơi giỏi ran cung mây".

+ Tâm trạng, cảm xúc: vui sướng, tự hào, hãnh diện.

+ Đường hoàng, dõng dạc tự xưng tiếng tăm trước Trời với chư tiên.

- Thái độ của Trời và chư tiên khi nghe đến thơ văn Tản Đà:

+ Xúc động, tán thưởng, hâm mộ.

+ Ham thích, trân trọng.

+ Trời ghi nhận năng lực của Tản Đà qua lời khen ngợi.

=> đậm chất cá tính nhà thơ: ngông, phiên bản lĩnh, tài năng.

Cốt lõi của đậm cá tính Tản Đà là chiếc tôi từ biểu hiện, từ ý thức cao về tài năng và cực hiếm đích thực của mình.

=> Giọng kể của tác giả: vừa uyển chuyển, phong phú, đa dạng vừa hóm hỉnh, ngông nghênh, trường đoản cú đắc.


Câu 3


Video chỉ dẫn giải


Câu 3 (trang 17 SGK Ngữ Văn 11 tập 2)

* Đoạn thơ mang màu sắc hiện thực: 

- từ câu "Bẩm Trời, cảnh nhỏ thực nghèo khó" → đến câu "Biết làm đạt được mà dám theo".

- Ý nghĩa của đoạn thơ:

+ Phản ánh chân thực, không đậy giếm cảnh sinh sống nghèo khó, túng quẫn của không ít nghệ sĩ theo đuổi nghề văn chương như Tản Đà ("thước khu đất cũng không có", "làm mãi xung quanh năm chả đủ tiêu", "lo nạp năng lượng lo mặc hết ngày tháng…").

+ Thực tế, văn chương với nghề văn chưa được coi trọng tương xứng với mức giá trị.

+ Cái cực nhọc của tín đồ nghệ sĩ khi vừa đề xuất gánh vác thiên chức truyền bá “thiên lương” nặng nằn nì vừa nên chống chọi với cuộc sống đời thường mưu sinh khốn khó.

- Hai nguồn cảm giác lãng mạn với hiện thực hài hòa, đan xen:

+ Bài thơ vừa bao gồm nguồn cảm xúc thơ ca, nguồn cảm hứng bộc lộ cái tôi cá nhân dạt dào, cất cánh bổng.

+ Vừa bao gồm nỗi xót xa cho hiện thực, mang lại thân phận của người nghệ sĩ.


Câu 4


Video hướng dẫn giải


Câu 4 (trang 17 SGK Ngữ Văn 11 tập 2)

* Nghệ thuật rực rỡ của bài bác thơ:

- Thể thơ thất ngôn ngôi trường thiên khá tự do thoải mái trong đãi đằng mạch cảm xúc.

- Giọng điệu thơ thoải mái, trường đoản cú nhiên.

- Ngôn ngữ đơn giản mà sinh sống động; giải pháp kể chuyện duyên dáng, hóm hỉnh.

- Cảm xúc tự do, phóng túng.


Luyện tập

Câu 1 (trang 17 SGK Ngữ văn 12 tập 2)

- giải pháp xưng danh của tác giả:

- Dạ, bẩm lạy Trời bé xin thưa

con tên khắc Hiếu chúng ta là Nguyễn

 Quê làm việc Á Châu về Địa cầu

Sông Đà núi Tản nước Việt Nam

- người sáng tác đã tâu trình cụ thể về chúng ta tên, xuất xứ của chính bản thân mình cho Trời nghe.

- có một nụ cười hóm hỉnh ẩn phía sau vẻ thật thà, thành khẩn trước đấng trí tôn, nhưng điều đáng quan tâm hơn hết vẫn chính là ý thức cá nhân, ý thức dân tộc của phòng thơ.

- cách nói của nhà thơ không chỉ có là cách nói của ý thức cá nhân, của cái ngông nhưng còn tiềm ẩn một thái độ tự tôn dân tộc, một cảm xúc yêu nước đáng quý.


- gần như trường vừa lòng xưng danh trong thơ thời văn học trung đại: Mời trầu - hồ Xuân Hương, Đọc tè Thanh kí - Nguyễn Du, Bài ca bất tỉnh ngưởng - Nguyễn Công Trứ

Câu 2 (trang 17 SGK Ngữ văn 12 tập 2)

- "Ngông" chỉ sự không giống thường.

"Ngông" vào văn chương dùng để làm chỉ một hình trạng ứng xử xóm hội và thẩm mỹ khác thói thường có ở nhà văn, công ty thơ tất cả ý thức cá nhân cao độ.

- vào bài Hầu Trời, chiếc ngông của Tản Đà có những biểu thị nổi bật:

+ Tự cho doanh nghiệp văn

+ ko thấy tất cả ai đáng là kẻ tri âm tri kỷ với mình không tính Trời và chư tiên.

+ coi mình là 1 trong trích tiên bị đày xuống hạ giới vì chưng tội ngông.

+ dấn mình là fan nhà Trời, được không đúng xuống hạ giới tiến hành một sứ mệnh cao cả

+ ko kể ra, câu hỏi nhà thơ bịa ra chuyện hầu Trời.

- Tản Đà chưa hẳn trường vừa lòng ngông hiếm hoi trong văn học Việt Nam. Trước ông, những người như Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát,... đều sở hữu cái ngông nghênh nghệ sĩ.


Tổng kết


Video lý giải giải


Qua bài xích Hầu trời, Tản Đà đã mạnh dạn tự biểu hiện "cái tôi" cá nhân - một "cái tôi" ngông, phóng túng, tự ý thức về tài năng, giá trị đích thực của chính mình và khát vọng được khẳng định giữa cuộc đời.

Bài thơ có tương đối nhiều sáng tạo trong hình thức nghệ thuật: thể thơ thất ngôn ngôi trường thiên tương đối tự do, giọng điệu thoải mái, từ nhiên, ngôn ngữ giản dị, sống động, hóm hỉnh.

Xem thêm: Giải Vở Bài Tập Lịch Sử Lớp 6, Vở Bài Tập Lịch Sử 6 Bài 25: Ôn Tập Chương 3

usogorsk.com


*
Bình luận
*
chia sẻ
Chia sẻ
Bình chọn:
3.9 bên trên 13 phiếu
Bài tiếp theo sau
*

Luyện bài xích Tập Trắc nghiệm Ngữ Văn 11 - xem ngay


Báo lỗi - Góp ý
*
*
*
*
*
*
*
*


TẢI tiện ích ĐỂ xem OFFLINE


*
*

× Báo lỗi góp ý
sự việc em chạm mặt phải là gì ?

Sai bao gồm tả Giải nặng nề hiểu Giải không đúng Lỗi khác Hãy viết chi tiết giúp usogorsk.com


giữ hộ góp ý Hủy bỏ
× Báo lỗi

Cảm ơn bạn đã áp dụng usogorsk.com. Đội ngũ gia sư cần nâng cấp điều gì để chúng ta cho nội dung bài viết này 5* vậy?

Vui lòng để lại tin tức để ad có thể liên hệ với em nhé!


Họ và tên:


gửi Hủy quăng quật

Liên hệ | chính sách

*

*

Đăng ký kết để nhận giải mã hay và tài liệu miễn phí

Cho phép usogorsk.com gởi các thông báo đến bạn để nhận ra các lời giải hay tương tự như tài liệu miễn phí.