Tuyển tập những bài bác thơ tuyệt viết về Ông Bà đã được đăng sở hữu trên trang thơ Thi Hữu.

Bạn đang xem: Nhớ ông nội đã mất

Thơ bộc lộ tình cảm của những cháu dành riêng cho ông bà Nội-Ngoại của mình; Nỗi nhớ về ông bà đã mất với phần lớn kỷ niệm không lúc nào quên..


*

CON VỀ GIỖ NGOẠI THÁNG tía Thơ: Toàn trọng tâm Hòa

Hai năm… ngoại biệt cõi trần nhỏ về chú ý nấm mộ phần cỏ xanh Dây trầu vẫn mướt… uốn nắn quanh kiếm tìm hình láng Ngoại ý muốn manh dáng gầy!

Hai năm khoé đôi mắt còn cay ngoại ra đi thân một ngày nắng nóng tươi nhưng sao nước mắt con rơi Câu ghê tiễn ngoại phần đông lời xót xa!

Con về giỗ nước ngoài tháng nói điêu cau rụng sống hiên nhà một mình Khay trầu thô quéo cùng vôi 2 năm cũng vẫn lâu rồi… ở im!

Con dâng lên thứ nước ngoài thèm Trầu xanh, cau chín nỗi niềm rưng rưng hình như con thấy ngoại mừng chỉ cần giao cảm ngập ngừng… nước ngoài ơi!

Ngày 13. 03. 2019


Bài Thơ: VỀ QUÊ NỘI (Tác giả: Thanh Hùng)


Thơ tốt về ÔNG BÀ Nội-Ngoại & Tình cảm gia đình (tuyển tập) / tác giả Thanh Hùng
*

VỀ QUÊ NỘI Thơ: Thanh Hùng

Một năm tết bắt đầu trở về quê nội thọ lắm rồi quên dần lối đi xưa ngõ hẻm vô còn bóng hình cây dừa ni mất dạng phải cũng còn chưa kịp nhớ

Bên kia mong nơi đó là bến chợ lưu giữ lại thời nội làm việc đó bán rau hoa quả tươi xanh tím đỏ đủ màu Hồi còn bé xíu hay lép vế để ngó

Tôi âm thầm lặng lẽ đến bên ngôi mộ bé dại Nghĩa trang chiều nhìn cây xanh chơ vơ Thắp nén nhang rồi đứng đó hàng giờ Nhớ cho nội tim bản thân như nhức nhói

Về công ty cũ hương trầm nghi ngất xỉu khói Vẳng phía trên đây tiếng người gọi Thanh Hùng Cũng một thời tôi được ví cháu cưng quan sát di ảnh mà nghẹn ngào nước mắt

Về quê cũ làng giềng đều xuất hiện Luôn mỉm cười cùng cái bắt tay vui Nhưng trong thâm tâm có nào đấy ngậm ngùi Nhớ đến nội lòng tôi thêm bi quan bã.

Xem thêm: Lý Thuyết Công Thức Lượng Giác Sin Cos, Cơ Bản, Nâng Cao Đầy Đủ Lớp 9,10,11

Tp. Tp hcm 2019 p. T H


Bài Thơ: BÀ MẤT (Tác giả: Trúc Lâm)


Thơ xuất xắc về ÔNG BÀ Nội-Ngoại và Tình cảm mái ấm gia đình (tuyển tập) / tác giả Trúc Lâm
*

BÀ MẤT Thơ: Trúc Lâm

Tiếng gớm lặng rớt bên thềm Một ngày tóc trắng không mềm nắng và nóng rơi Bà nay như áng mây trời bay sang bổ rẽ cuộc sống trầm luân

Từ phía trên rũ hết hồng trần Và buông xuôi hết nợ nần bể dâu Miệng không thể thắm miếng trầu nếp nhăn rồi hóa khu đất nâu bên trên đồng

Đường nhiều năm bà xuống gặp ông Để bi thương nhánh lá trầu không úa xoàn Rồi mai lúa chín mùa sang search đâu tiếng gạo trên sàng rơi nghiêng

Hương chanh còn tỏa bên cạnh hiên láng cau vẫn gối đầu lên tường ngăn Hồng xiêm đang chín đầy sân vườn Ngõ quen vẫn hóng chiều sương bà về

Vẫn đây vết mờ do bụi chuối, bờ tre nhỏ mương chảy khắp ngày hè hóng mưa Bà ko ra nữa xúc cua độc thân cả cái rổ thưa góc nhà

Đơn sơ tấm áo nâu bà mẫu kim băng bé dại cài qua vui buồn Nắng mưa cổ bạc, vai sờn lòng Bà ko mặc nữa đơn độc một chiều

Cuộc đời đang đủ chắt chiu Một lần nhắm mắt hồn theo gió ngàn

Trong tối giấc mộng vừa sang Thấy bà về giữa người đời mỉm cười cợt Quạt mo với tiếng à ơi Lời ru gồm giọt bi thảm rơi âm thầm

Lưng còng gánh mỏi trăm năm Buông xuôi mặc hương lửa trầm lặng bay Bóng bà chết thật cuối chân mây Mà hương người thương kết vẫn ngay hiên nhà.