Bạn đang xem bạn dạng rút gọn của tài liệu. Xem và sở hữu ngay bạn dạng đầy đầy đủ của tư liệu tại đây (46.9 KB, 2 trang )




Bạn đang xem: Nêu suy nghĩ của em về bác hồ, vị lãnh tụ, anh hùng giải

cảm thấy về bác Hồ suôn sẻ được có mặt và mập lên khi giang sơn đã hòa bình, cuộc chiến tranh đã lùi dần dần về vượt khứ, tôi cũng tương tự bao lớp trẻ khác không hề phải sinh sống trong sự hung ác của cuộc chiến tranh nhưng cấp thiết quên trang sử hào hùng của dân tộc trong ngôi trường kỳ tao loạn chống giặc nước ngoài xâm bao năm qua. Tuy nhiên cũng vì chưng lẽ đó mà lớp trẻ bây chừ cũng sẽ không bao giờ có cơ hội được gặp, được nghe các giọng nói của tín đồ - một người ông, người phụ thân thân yêu, hiền đức của mỗi cá nhân Việt Nam. Người đã dạt dẹo khắp năm châu bốn biển khơi tìm tuyến đường đấu tranh đem về độc lập, tự do thoải mái cho dân tộc mình. Bạn một đời giản dị, chịu khó hy sinh do đất nước, vị dân, vày ngày mai tươi vui hơn mang đến muôn nắm hệ mai sau. Được xem những bài văn, bài xích báo, những thước phim tư liệu nói tới Bác tôi càng thấm nhuần về bốn tưởng, đạo đức lối sống của Người. Bất kể cương vị nào, ở bất cứ hoàn cảnh nào, dù cạnh tranh khăn cực khổ nhưng Bác luôn luôn nghĩ về dân: “Một ngày đồng bào còn chịu đựng khổ là một trong ngày tôi ăn không ngon, ngủ ko yên”. Là thay hệ sinh sau, được thừa hưởng nền độc lập, từ bỏ do, độc lập thống độc nhất của khu đất nước, tôi càng hàm ân những hy sinh to phệ mà chưng Hồ mến yêu của bọn họ và của bao nắm hệ phụ thân anh đã quả cảm chiến đấu với hy sinh.Khi nghe về đức Vua một trong những câu chuyện cổ, ta hay nhớ tới những cung điện nguy nga tráng lệ, sát bên hàng trăm tùy tùng hiến dâng vô vàn món ngon, đồ lạ. Nhưng chưng lại hoàn toàn khác, với song dép cao su thiên nhiên mà bôn ba cả gắng giới, khiến bạn bè năm châu nể phục vày sự giản dị, 1-1 sơ. Bạn không câu nệ chuyện nghi lễ “Bác liệu có phải là Vua đâu?”. Bác luôn hòa mình, chia ngọt sẻ bùi thuộc nhân dân cho từng chén bát cơm, manh áo. Fan không đồng ý việc bản thân được đối đãi quan trọng như một vị lãnh tụ, một ông vua mà chỉ muốn được bình đẳng như gần như người. Năm 1961, khi về viếng thăm xã Vĩnh Thành, thị xã Yên Thành, tỉnh Nghệ An, bác bỏ đứng nói chuyện với đồng bào giữa sự nắng nóng gay gắt, bằng hữu Chủ tịch thị trấn tìm mượn chiếc ô che cho bác bỏ thì Người trở về hỏi “Thế chú tất cả đủ ô làm cho tất cả đồng bào không?”. Loại tôi cá nhân trong con bạn vĩ nhân luôn luôn đứng sau cái bình thường của quần chúng. Bác bỏ bình đẳng, đon đả tới hầu như giai cấp. Từ người lớn tuổi đến em bé, từ bỏ miền ngược cho miền xuôi, mỗi thế hệ như ở riêng một ngăn khu vực trái tim bát ngát yêu yêu mến của Người. Hình hình ảnh Bác ngồi quạt mang lại thương bệnh binh hay ra đồng làm cho ruộng cùng với nông dân tồn tại trong tôi đầy xúc động. Với một trái tim lớn tiềm ẩn “ham ý muốn tột bậc là làm sao cho nước ta được trọn vẹn độc lập, dân ta được trọn vẹn tự do, đồng bào người nào cũng có cơm ăn áo mặc, người nào cũng được học hành”
, người trở thành một nhà bí quyết mạng mang trong mình vai trung phong trí của một nhà văn hóa lớn. Vị thế, chủ tịch Hồ Chí Minh hiểu rõ những thành tựu cũng như những sai trái mà phong trào cách mạng đã từng qua. Tín đồ hiểu phải thanh lọc và đón nhận những gì hữu ích nhất có kim chỉ nam đã xác định. Fan đứng vượt hẳn lên những người đương thời ở tứ duy và cái nhìn biện chứng phụ thuộc những tay nghề mà trào lưu cách mạng đã thử qua để khi trở về với Tổ quốc, hôn núm đất quê nhà đang đói nghèo, nhức khổ, Người nắm rõ cần phải làm những gì cho nhân dân”: độc lập dân tộc, tự do và hạnh phúc cho quần chúng là mục tiêu trước sau như một của Người. Được coi những đoạn phim tư liệu về bác tôi đã những lần rơi nước mắt. Những câu chuyện về tấm gương đạo đức khổng lồ của Bác ngày hôm qua ngày được truyền tụng, được kể lại tựa như các bài học về kiểu cách làm người, về chữ tài, chữ đức trong mỗi con fan ở các thời đại. Mỗi khi nghe tới kể, được biết đến hơn lúc nào hết, tôi cảm phục tấm gương một Vị chủ tịch nước đẩy đà mà giản dị, gần gũi với toàn bộ niềm thành kính khôn nguôi. Ngày tín đồ ra đi, câu ở đầu cuối để lại cho Đảng, đến dân tộc: “Sau lúc tôi qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thì giờ đồng hồ và tiền bạc của nhân dân”. Chữ “Dân” luôn ở địa chỉ trung tâm trong trái tim Bác, luôn ở vị thế tối đa trong trung ương tưởng Người. Chủ yếu tình thương yêu bao la, tình thật và thiết tha ấy vẫn tạc đề xuất tượng đài sài gòn bất tử trong tâm địa người dân Việt Nam. Đó là hầu như cảm dấn của tôi, một con tín đồ của vắt hệ đi sau - đang rất được sống và học tập vào một nền độc lập, từ do, một giang sơn không còn cuộc chiến tranh mà bác Hồ mến thương và biết bao các thế hệ người vn yêu nước đã dũng cảm chiến đấu và quyết tử để xuất bản lên một nền độc lập cho đất nước Việt Nam xã hội công ty nghĩa. Tôi luôn thầm hứa với bác và cùng với các nhân vật Liệt sỹ đã quyết tử vì Tổ quốc, phải ra sức cố gắng học tập rộng nữa, rèn luyện sức khỏe, trí tuệ, trau dồi đạo đức giải pháp mạng để bảo vệ Tổ quốc nước ta xã hội chủ nghĩa bởi vì “cuộc đời hoạt động cách mạng và bốn tưởng mũm mĩm của tín đồ sẽ vĩnh cửu và tồn tại mãi trong sự nghiệp cách mạng của dân tộc bản địa ta”.


Tài liệu liên quan


*
cảm nhận về bác Hồ thương cảm 1 11 20
*
cảm nhận về bác Hồ 2 6 29
*
cảm giác về đạo đức của bác bỏ Hồ và tín đồ cán bộ-viên chức "Trung thành,sáng tạo,tận tụy,gương mẫu" 7 2 27
*
cảm nhận về hồi IV kịch bắc đánh 2 480 0
*
cảm nhận về trung khu trạng của tác giả khi ghi nhớ về miền tây bắc trong bai Tây Tiến 2 966 0
*
cảm nhận về bài thơ mộ - Trích Nhật kí trong tù hãm của hcm 2 594 0


Xem thêm: Đạo Hàm Hợp Là Gì - Chủ Đề: Hàm Hợp Và Hàm Số Tuần Hoàn

*
cảm nhận về chổ chính giữa trạng của tác giả khi ghi nhớ về miền tây bắc Bộ và những người dân đồng đội của bản thân mình trong đoạn thơ: Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi…Mai Châu mùa em thơm nếp xôi. Tây Tiến - quang quẻ Dũng 2 756 0